Hiển thị các bài đăng có nhãn Myself. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Myself. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 1 tháng 8, 2014
FAVORITE PHOTOSHOP PRODUCTS!!!
Nhãn:
Aki,
Furuhata Nao,
Jesse,
Jrs,
Kizaki Yuria,
Matsumura Hokuto,
Mukaida Manatsu,
Myself,
Okamoto Kauan,
SID
Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2014
Thứ Hai, 14 tháng 7, 2014
MY CLASS
Món quà muộn dành riêng cho tập thể lớp tôi, dành cho những người bạn đã từng gắn bó với tôi suốt bốn năm học cấp hai. Những khuôn mặt tươi cười này, tôi quý lắm....
Thứ Tư, 9 tháng 7, 2014
Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2014
Thời gian một khi đã qua đi thì chẳng bao giờ còn có thể quay trở lại. Một thời học sinh áo trắng ngây ngô rồi một lúc nào đó cũng sẽ rời bỏ ta. Những kỉ niệm và nụ cười của hiện tại, sau này rồi cũng sẽ trở thành một tấm hình kỉ niệm mà ta trân trọng nhất. Khoảng thời gian quý báu này, tôi muốn tạo thật nhiều kỉ niệm, cười thật nhiều nụ cười để sau này tôi không còn phải hối tiếc về quá khứ đã qua của chính mình.
Cái thời ngây ngô nhất của con người là cái thời tuổi thơ thần tiên. Những trò chơi, những giận hờn, những viên kẹo hay những bịch bánh là những kí ức tuổi thơ mà tôi chẳng muốn quên. Nếu có chiếc vé có thể đưa tôi trở về quá khứ, dù có là một quãng đường dài, tôi cũng chấp nhận. Con đường vào đời của tôi đang ngắn lại theo từng ngày. Những chông gai và khó khăn đang chờ đợi tôi ở phía trước. Những lúc như thế, tôi muốn trở lại thời tuổi thơ ngây ngô và trong sáng!
WALK INTO LIFE
Lại thêm một năm nữa trôi qua. Con đường vào đời của tôi ngắn lại thêm một chút. Mặc dù còn vài năm nữa tôi mới tốt nghiêp cấp 3 và bước chân vào con đường đời nhưng tôi biết khoảng thời gian đó sẽ sớm trôi qua mau. Bạn bè thì có thể giữ lại được chứ làm sao mà có thể giữ thời gian lại được chứ.
Có lẽ từ bây giờ tôi phải nên quyết định cho mình con đường mà mình sẽ đi. Tôi cũng 16 tuổi rồi. Cái tuổi ấy có lẽ là đẹp nhất nhưng mà đó cũng là độ tuổi mà ai cũng sẽ có cái cảm giác rằng thế giới đang đổ sụp lên đôi vai của mình. Tôi chưa suy nghĩ cho quyết định của mình sau này. Có lẽ bây giờ thì còn sớm quá. Nhưng tôi lại sợ cái “sớm” đó rồi cũng có ngày sẽ trôi qua trước mắt tôi, trước khi tôi có thể kịp quyết định được gì. Và tôi chẳng muốn thế.
Cái tôi sợ nhất có lẽ là sẽ chẳng bao giờ được nhìn thấy nụ cười và khuôn mặt của các bạn nữa. Tôi sợ rồi một lúc nào đó những người bạn đã từng học chung với nhau sẽ quên luôn khuôn mặt của nhau, quên luôn sự hiện diện của nhau. Bọn tôi luôn cười vì thế giới của bọn tôi là một thế giới màu hồng. Chưa đứa nào đã từng trải nghiệm những đắng cay hay thất bại của cuộc sống. Bọn tôi vẫn chưa suy nghĩ nhiều, con đường mà chung mà bọn tôi đang bước đi đang rất bằng phẳng và tốt đẹp. Tôi sợ con đường này rồi sẽ một lúc sẽ chia nhiều ngã rẽ và mỗi đứa sẽ tự rẽ đi theo hướng mà mình lựa chọn. Tôi không muốn nó xảy ra một chút nào.
Tôi biết các bạn trong lớp tôi rồi cũng có ngày sẽ có cảm giác giống tôi hiện giờ. Cả đám sẽ hoang mang khi đối diện với lựa chọn cho cuộc sống của mình trong tương lai. Sẽ vào đại học hay vào cao đẳng? Sẽ đi du học và định cư ở nước ngoài hay ở lại đây? Phải làm sao cho đúng, ngay cả tôi cũng không biết. Hoang mang, lo lắng, sợ hãi…một lúc nào đó bọn tôi sẽ phải đối diện với tất cả những điều đó. Tôi cũng sợ rằng nếu mình quyết định sai thì chẳng còn cơ hội đâu mà quay đầu lại. Cuộc sống lúc đó sẽ chẳng là một màu hồng như bọn tôi từng nghĩ nữa. Sẽ phải đổ nhiều nước mắt, sẽ phải chịu nhiều thất bại, sẽ phải tự mình đứng lên nhưng tôi biết cuộc sống vốn là thế, nó có cho không ai một thứ gì đâu. Tôi biết một điều rằng khi thời khắc quan trọng ấy đã đến, bản thân tất cả bọn tôi sẽ biết mình cần phải làm gì.
GOODBYE MY FRIENDS!!!
"Cảm ơn...Ba năm học. Lúc nào cũng sáng lấp lánh. Thỉnh thoảng có khi đai nhói. Mỗi ngày đều là một mảnh ghép của tấm kính màu. Bây giờ nghĩ lại, tất cả đều là hạnh phúc."
Thời gian trôi nhanh thật đấy, nhanh đến nỗi đã thoắt một cái, tôi đã tốt nghiệp cấp Hai mất rồi. Ngỡ ngàng quá! Ngạc nhiên quá! Chẳng thể tin được. Đã đến rồi, mùa hè cấp Hai cuối cùng của tôi.
Bạn bè ơi, sẽ còn đâu bao lần cãi vã trẻ con hay cả bao lần quậy phá trong lớp, cả những nụ cười và giọt nước mắt yếu đuối. Cả những lần bao che cho nhau, chỉ bài nhau trong giờ kiểm tra và an ủi, động viên nhau lúc ta yếu mềm nhất, có phải tất cả sẽ theo gió mà trôi vào hư vô? Làm sao để níu giữ thời gian lại để tôi có thể ở cạnh bạn tôi lâu thêm một chút, cười nhiều thêm một chút và khóc nhiều hơn một chút.
Làm sao giờ đây khi con đường vào đời của tôi dường như đã ngắn thêm một chút? Làm sao giờ đây khi bước chân tôi lê từng bước đến phía cuối con đường, nơi mà hàng trăm ngã rẻ sẽ chia cắt bạn bè tôi? Ve ơi xin đừng kêu, phượng ơi xin đừng nở, hè ơi xin đừng đến. Làm ơn hãy để cho khoảnh khắc này là mãi mãi…
Bốn năm rồi đấy, mọi người ơi. Khoảng thời gian đấy, có ai đó đã cười, có ai đó đã khóc, có ai đó đã từng ước mơ thời gian xin đừng vội trôi. Trưởng thành mất rồi, có còn là những đứa trẻ nữa đâu nhưng sao vẫn muốn mãi là một đứa trẻ để được cùng nhau trải nghiệm những ngày tháng thật êm đềm của tuổi trẻ, để không bao giờ có thể xa nhau. Làm sao bây giờ…?
Năm năm nữa, mười năm nữa, hai mươi năm nữa…Những người bạn ngày nào có còn nhớ đến nhau, có còn nhớ mãi những kỉ niệm ngây ngô một thời hay tất cả chỉ như cơn gió thoảng qua. Bầu trời kia có còn xanh, cuộc sống này có còn là một màu hồng, bao ngã rẻ này có còn trùng nhau? Nghĩ đến, sao lòng thấy nhói quá…
Bạn bè ơi, xin đừng quên nhau…Xin hãy khắc sâu vào trái tim mình kỉ niệm đẹp đẽ nhất….
Con đường quen, chiếc xe đạp chạy lướt
Mang ai đó trở về mái trường xưa
Xin cho tôi trở về ngày xưa cũ
Tà áo trắng vẫn còn mãi mang theo
ABOUT MYSELF!
ABOUT MYSELF! HELLO TO EVERYONE!!!
Giôùi thieäu veà baûn thaân mình moät chuùt naøo! Toâi sinh ngaøy 13/9/1999, cung Xöû Nöõ. Chính thöùc ngaøy 1/8/2014, toâi seõ trôû thaønh hoïc sinh lôùp 10! Caân naëng laø bí maät, chieàu cao khoaûng hôn 160cm moät teïo (coøn cao leân nöõa maø!).
Noùi veà sôû thích thì toâi coù nhieàu laém! Moân hoïc öa thích: tin hoïc, ngoaïi ngöõû. Moân hoïc teä nhaát: theå duïc, aâm nhaïc vaø myõ thuaät. Coøn laïi thì hoïc ñeàu ñeàu nhö nhau. Toâi khoaùi ñoïc tieåu thuyeát, coù nieàm ñam meâ ñaëc bieät daønh cho manga vaø anime. Manga toâi yeâu thích laø Naruto vaø Fairy Tail. Maøu saéc yeâu thích laø maøu kem vaø xanh döông, maøu gheùt nhaát laø cam vaø tím.
Toâi chöa bieát seõ choïn ngheà gì trong töông lai. Mong muoán cuûa toâi laø seõ mua cho meï moät ngoâi nhaø coù khoaûng saân nho nhoû ñeå meï troàng caây kieång. Nôi muoán ñeán nhaát laø Paris, London, Sydney vaø ñaëc bieät chính laø xöù sôû Maët Trôøi moïc.
Ngoaøi xem manga vaø anime ra, toâi coøn daønh nieàm ñam meâ cho Jpop. Toâi nghe nhaïc cuûa AKB48, SKE48, Hey!Say!JUMP , Nogizaka46 vaø ngay caû nhoùm nhaïc Jrock SID nöõa. Ngheä só maø toâi yeâu thích laø Aki-sama cuûa SID, Mukaida Manatsu cuûa SKE48, Takajo Aki cuûa AKB48 vaø Matsumura Sayuri cuûa Nogizaka46. Nhöng noùi chung laø nhaïc naøo hay thì toâi nghe thoâi.
Ñoù laø taát caû veà toâi roài ñaáy. Moät laàn nöõa, xin chaøo taát caû moïi ngöôøi...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)










